Đôi lúc tôi tự hỏi: “Tại sao lại yêu Nhật Bản?”. Cũng như tình yêu sét đánh khi bạn bỗng yêu ai đó ngay từ cái nhìn đầu tiên, với tôi tình cảm này đã nảy sinh khi tôi còn là một đứa bé, thời điểm đó thậm chí còn chưa được đặt chân đến nơi này. Đôi khi mọi người nhìn tôi với vẻ nghi ngờ kiểu như “Lý do gì đây?!” – và tôi nghĩ đó là toàn bộ vấn đề. Theo cách đơn giản, tôi yêu những điều kỳ hoặc mà có lẽ chỉ Nhật Bản mới có. Để giải thích về lý do khiến tôi yêu Nhật Bản, tôi sẽ bắt đầu bằng một câu chuyện ngắn về một ngày đầu xuân ở Tokyo.

Cảm giác đầu tiên của tôi khi vừa xuống tàu ở ga Shibuya là một cái lạnh tê tái đến sống lưng, dù rằng cái lạnh mùa đông vừa nhường chỗ cho chút ấm áp đầu tiên mùa xuân. Nhưng với một người sanh ra ở một nơi mà một năm của có hai mùa “nắng và nóng” như tôi thì thời tiết có “chút ấm” này vẫn chưa thể quen được. Một trải nghiệm “run lẩy bẩy” nhưng dễ chịu.

Ở Tokyo này có rất nhiều nơi gọi là Depachika, một sự kết hợp của “depa” là chữ viết tắt của “bách hóa” (cửa hàng) và “chika” có nghĩa là “tầng hầm” trong tiếng Nhật, và Depachika thực sự là một thiên đường – một thiên đường ẩm thực. Nếu bạn thích đi du lịch để thưởng thức đồ ăn như tôi, bạn sẽ thực sự quan tâm đến một nơi có thể phục vụ cho bạn nhiều loại thực phẩm khác nhau tại một địa điểm. Bước vào một Depachika thực sự tôi ngay lập tức bị choáng ngợp. Từ quầy này sang quầy khác với đầy bánh ngọt, đồ ngọt, trà, rượu và các loại thực phẩm mới chế biến. Sau một hồi lang thang, tôi suýt lạc nếu không có sự giúp đỡ của các nhân viên ở Depachika, họ luôn sẵn sàng để hỗ trợ nếu khách hàng có khó khăn.

Các quầy đầy ắp thức ăn ở Depachika

Cách Shibuya nhộn nhịp một quãng đi bộ ngắn, là con kênh rợp bóng cây ở Naka-Meguro. Có lẽ không có nơi nào phù hợp hơn ở đây khi vào mùa hanami (ngắm hoa anh đào). Vào mùa hoa anh đào – khoảng thời gian thay đổi theo từng năm – các đường phố dọc theo kênh đào luôn trong trạng thái ăn mừng gần như liên tục. Những cây hoa anh đào hùng vĩ đung đưa sang trọng bên dòng kênh, những nhóm bạn trẻ tụ tập ăn uống giữa biển hồng, một khung cảnh ấm cúng và thoải mái mà chỉ có Nhật Bản mới có.

Instagram will load in the frontend.

Những trải nghiệm như thế này lần đầu tiên khiến tôi có một cảm tình đặc biệt với Nhật Bản, nó khiến tôi hồi hộp cho đến thời điểm tôi viết bài này cảm giác ấy vẫn còn lâng lâng khó tả.

1.  Con người Nhật Bản 

Những ngày giữa tháng 8, Tokyo đang trong tình trạng mưa gió dữ dội. Suốt hàng chục giờ ngồi máy bay mà không ngủ được giấc nào làm tôi như người “phê thuốc” khi xuống phi trường Tokyo. Sau khi chờ lấy hành lý tôi mua vé tàu đi từ sân bay vào trong thành phố, ngồi trên tàu tôi tìm hiểu trên các blog du lịch khác để xem thêm kinh nghiệm cho chuyến đi.

Tôi bắt taxi cho chặng cuối, mãi nghĩ ngợi lung tung khiến tôi quên mất phép tắc cơ bản ở Nhật Bản khi đi taxi – cửa taxi tại Nhật luôn được mở tự động bởi tài xế, và tôi thì không đợi chờ cửa mở mà tự mình làm – một trải nghiệm xấu hổ. Chúng tôi đã đến đích và tôi trả tiền cho anh tài xế taxi đeo găng tay trắng.

Vừa mới bước ra khỏi taxi, anh tài xế vội chặn lại. “Do you have an umbrella?” một câu tiếng anh lơ lớ. Tôi nói với anh ấy là tôi không có nhưng cũng không sao đâu, tôi dự định sẽ tìm cửa hàng tiện lợi nào đó để mua ô sau. Bất ngờ từ đâu, anh ấy lấy đâu ra cái ô từ chỗ ngồi, bắt tôi cầm nó rồi sau đó phóng xe đi sau khi cuối đầu chào tôi một cách lịch sự. Với lòng tốt của anh ấy, một hình ảnh đẹp đã để lại ấn tượng sâu sắc cho lòng tôi. Khi được anh ta hỏi, tôi từng có một suy nghĩ xấu hổ rằng anh ta muốn bán ô cho tôi như một dịch vụ đi kèm.

Những câu chuyện du lịch như thế này rất nhiều. Người Nhật là những người chủ nhà vô cùng ân cần, và lịch sự – thường sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo rằng bạn có một trải nghiệm tuyệt vời trong chuyến đi của mình. Điều đó có nghĩa là một người lái xe taxi sẽ đưa cho bạn một chiếc ô nếu trời mưa, một người lạ đề nghị giúp đỡ khi bạn bị lạc (và giúp bạn cho đến khi họ chắc chắn rằng bạn đã đến đích) hoặc một sự cảm động bất ngờ khác trên đường đi.

Người Nhật khiến tôi cảm động bằng lòng tốt của họ và hơn hết là sự chu đáo và tế nhị. Nó thấm nhuần mọi khía cạnh của cuộc sống ở Nhật Bản, và ngay cả những du khách có chuyến đi ngắn cũng có một cảm giác choáng ngợp rằng sự tôn trọng – cả cho và nhận – là một phần quan trọng trong trải nghiệm văn hóa giao tiếp của người Nhật.

2. Ẩm thực Nhật Bản: không chỉ đơn thuần là một món ăn!

Trong các tác phẩm văn học bao gồm cả manga hoặc anime, phim ảnh của Nhật Bản, bạn sẽ luôn dễ dàng thấy ít nhất luôn có một món ăn đặc trưng của Nhật Bản được các tác giả đề cập đến. Điều này không đơn giản là một hình thức quảng cáo món ăn hay hình ảnh đất nước, nó truyền tải đến người đọc về bề dày lịch sử và truyền thống văn hoá của Nhật Bản trong từng món ăn. 

Nhắc đến ẩm thực, có lẽ không có bất kỳ dân tộc nào lại thể hiện niềm mê và thích thú đến vậy như dân tộc Nhật. Hãy hỏi bất kỳ người Nhật nào trong chuyến du lịch của bạn và cuộc trò chuyện hầu như luôn bao gồm việc nói về các món ăn địa phương. 

Tôi có một kỷ niệm đáng nhớ khi ghé một lữ quán ở Kyoto, đó là một lữ quán truyền thống với nhiều thế hệ tiếp nối nhau, một món ăn nổi tiếng ở đây là mì Soba. Món mì này tôi khiến tôi rất ấn tượng khi xem trên Youtube về cách chế biến, từ khâu nhào, cán, cắt bột và luộc mì cho đến khi nó thành phẩm.

Mì lạnh Soba

Món mì tôi gọi là mì lạnh Soba được làm từ bột kiều mạch và dùng với nước chấm làm từ nước tương gọi là Tsuyu. Tên của món ăn được bắt nguồn từ cách phục vụ mì qua một cái rây tre trong thời kỳ Edo. Cô gái phục vụ trong trang phục truyền thống hào hứng chia sẻ rất nhiều điều về món mì này, nguồn gốc món ăn, nguyên liệu như thế nào, cách chế biến được làm theo kiểu truyền thống ra sao, có những thứ mà bạn sẽ không thể tìm thấy trong sách vở nào. Cô bảo trong giới nghệ nhân làm Soba có một câu thành ngữ mà họ thường dùng để gối đầu giường: “3 ngày cắt – 3 tháng cán – 3 năm nhào”. 

Những điều cô nói khiến tôi có thêm một cái nhìn khác đối với ẩm thực Nhật Bản, cô ấy hướng dẫn tôi cách ăn ra sao, ăn kèm thứ gì, món này dùng nước chấm nào để vị giác có được trải nghiệm tốt nhất. Tất nhiên ngoài việc nó ngon thì cái cách cô ấy chia sẻ về các món ăn truyền thống của dân tộc mình có lẽ hình ảnh đẹp nhất trong ngày hôm ấy.

Với sự tự hào này, nhiều thị trấn và thành phố ở Nhật Bản luôn được biết đến với đặc sản địa phương của họ, cho dù đó là các loại đồ ngọt, cá, mì, rong biển hay đậu phụ, v.v. Đó là niềm đam mê ẩm thực của người Nhật mà bạn có thể bật TV lên vào hầu hết mọi thời điểm trong ngày hoặc đêm và hầu như chắc chắn bạn sẽ bắt gặp một buổi trình diễn về chế biến món ăn.     

Chuẩn bị kỹ lưỡng và trình bày tỉ mỉ là yếu tố quan trọng của ẩm thực Nhật Bản. Ẩm thực là một loại hình nghệ thuật và ngay cả những món ăn đơn giản nhất cũng thường được chế biến bởi những đầu bếp đã qua đào tạo nhiều năm. Và họ – những người đầu bếp được xem là một nghệ nhân.

3. Truyền Thống & Hiện đại

Nếu nói Nhật Bản có sự hài hoà về truyền thống với bề dày lịch sử và hiện đại với sự phát triển khoa học, kỹ thuật bậc nhất thế giới thì có vẻ là một câu nói sáo rỗng. Nhưng ở một góc độ khác, điều này có sự đặc biệt mà bạn không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Mặc dù hiện đại nổi bật – nhưng vẫn giữ được một di sản văn hóa phong phú và đáng ghen tị mà ngay cả ngày nay vẫn cảm thấy rất sống động và hài hoà.

Instagram will load in the frontend.

Ngay cả ở một đô thị cực kỳ hiện đại như Tokyo , bạn cũng có thể dễ dàng chìm vào quá khứ bằng cách đi dạo trong khu vực cổ kính của khu shitamachi cổ kính (đặc biệt là ở khu Yanaka được bảo tồn rất tốt và khu Yanesen với diện tích lớn hơn), hoặc bằng cách chìm vào sự tĩnh lặng, tôn nghiêm tại một trong những vô số đền thờ của thành phố như đền Phật giáo, đền thờ Shinto, đi dạo trong các khu vườn, hoặc khu phố sento (nhà tắm).

Nghệ thuật, kiến ​​trúc, thiết kế, điện ảnh, khiêu vũ và hàng thủ công của Nhật Bản – chưa kể đến văn hóa đại chúng (bao gồm anime, manga và game – là lý do đủ để bạn đến thăm Nhật Bản và ngày nay nó là một phần của Nhật Bản “real” như văn hóa truyền thống của nó.)

Và ít quốc gia nào có thể sánh được với Nhật Bản về sự phong phú của các nghi lễ và lễ hội truyền thống.

Không khó để bắt gặp một lễ hội truyền thống được diễn ra ngay trên một khu phố đông đúc tại Nhật Bản, những truyền thống lâu đời vẫn tồn tại trong nền văn hóa đương đại, và trong khi nhiều du khách chủ yếu bị thu hút bởi sự lãng mạn của Nhật Bản cổ đại, thì đối với nhiều người khác (bao gồm cả tôi) Nhật Bản điện đại cũng hấp dẫn không kém. Đặc biệt kể từ Thời kỳ Edo, Nhật Bản đã trải qua những biến đổi đáng kinh ngạc – với các sự kiện lớn bao gồm Minh Trị Duy tân và Chiến tranh Thế giới thứ hai – và, bất chấp sự khủng hoảng kinh tế hàng thập kỷ sau đó, Nhật Bản vẫn là một cường quốc về kinh tế và văn hóa.

Có một điểm đáng chú ý, sẽ ít ai biết được rằng ở Nhật cứ hàng năm một lần (từ ngày 7 – 9 tháng 10) tại Nagasaki một lễ hội có tên Okunchi được diễn ra để tưởng niệm Công nữ Ngọc Hoa – người Việt Nam đầu tiên và duy nhất được tưởng nhớ trong một lễ hội lớn ở Nhật Bản. Đám rước do thiếu nhi đóng vai vợ chồng Công nữ Ngọc Hoa đứng trên mũi một chiếc thuyền buôn với bé trai đóng vai Araki và bé gái đóng vai Ngọc Hoa, bé trai mặc trang phục truyền thống Yukata, còn bé gái mặc áo dài Việt Nam, con thuyền vượt trùng khơi rồi trở về với một cặp uyên ương.

Lễ hội Nagasaki Kunchi

Nói đến một chút đến câu chuyện này, Công nữ Ngọc Hoa – con của Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên. Chúa Sãi đã gả bà cho một thương gia Nhật, chủ một thương điếm ở Hội An tên Araki Sotaro – nhà hàng hải kiệt xuất thuộc dòng dõi Samurai, thương nhân Nhật Bản đứng đầu các doanh nhân sang buôn bán tại Hội An. Một năm sau khi về Nhật thì ông Araki mất, bà tiếp tục làm công việc sổ sách kế toán ở cơ sở kinh doanh của chồng. 26 năm sau thì bà mất và được an táng ở chùa Daionji – Nagasaki.

Theo Wikipedia : “Có người cho rằng người dân Nagasaki ảnh hưởng văn hóa Việt Nam do chính Ngọc Hoa đã truyền lại cho họ, ví dụ như người dân ở đây thường ăn trên bàn tròn trải vải đỏ, trong khi truyền thống Nhật ăn trên bàn chữ nhật màu nâu. Người Nhật thường ăn uống theo khẩu phần riêng mỗi bữa ăn, mỗi người một khay nhỏ với nhiều đĩa thức ăn nhỏ, trong khi dân ở đây thường bày thức ăn trong đĩa lớn để mọi người cùng gắp ăn chung như người Việt.”

Một kỷ vật của Công nữ Ngọc Hoa hiên giờ vẫn còn được lưu giữ ở Viện Bảo tàng nghệ thuật Nagasaki đó là chiếc gương soi – có thể xem là vật hồi môn mà Chúa Sãi đã tặng khi bà đi theo chồng về Nhật và không bao giờ trở về quê hương một lần nào nữa.

4. Sự an toàn và yên tâm khi đến Nhật Bản

Không giống như khi tôi ở những nơi khác, ở Nhật tôi không thường xuyên phải cảnh giác vì các nạn như móc túi hoặc trộm cắp.

Điều này không có nghĩa là tội phạm ở Nhật Bản không tồn tại. Ở đâu mà không có tội phạm. Tôi từng chứng kiến một người đã bị móc túi khi đi tàu điện ngầm đông đúc ở Tokyo, và bạn có thể đọc các bản tin về tội phạm khác ở Tokyo và hơn thế nữa. Nhưng, may mắn, tỷ lệ tội phạm ở Nhật Bản rất thấp, thấp hơn bất cứ nơi nào khác trên thế giới (đó là một trong, nếu không phải nói là đất nước an toàn nhất trên thế giới), và bạn có thể cảm thấy sự cảnh giác của bản thân không còn cao khi sống ở đây một thời gian. Đây là đất nước mà trẻ em có thể tự đi bộ và đi tàu điện ngầm đến trường.

Có rất nhiều câu chuyện về sự an toàn ở Nhật Bản, như là câu chuyện một cô gái bỏ quên túi xách có chứa một số tài sản và passport trên taxi và cô ấy không hề nhớ bất kỳ thông tin nào về chiếc taxi mà mình đã đi, nhưng may mắn là người tài xế taxi mà cô đã đi dành ra hàng giờ đồng hồ chỉ để tìm cách trả lại cô cái túi ấy và thông qua sở cảnh sát địa phương, cô đã nhận lại được món đồ bị mất của mình.

Một mối quan tâm chung khác khi đi du lịch ở nước ngoài, nơi bạn không nói được ngôn ngữ bản xứ là sợ bị lợi dụng. Sự lo lắng hơi hoang tưởng này thường ngăn cản khách du lịch yêu cầu người lạ hỗ trợ và cũng có tác dụng phụ đáng tiếc là ngăn cản khách du lịch có những tương tác phong phú hơn và có thiện cảm với người dân địa phương.

Công bằng mà nói, hầu hết mọi người ở hầu hết các quốc gia có thể muốn giúp bạn, nhưng không thể phủ nhận rằng ở một số quốc gia, một số người kiếm sống bằng cách lợi dụng những khách du lịch nhẹ dạ.

Ở Nhật Bản, không quá lời khi nói rằng hầu hết mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ bạn. Như tôi đã mô tả ở trên, người Nhật là một trong những người tử tế và lịch sự nhất mà tôi từng tiếp xúc, và một khi bạn đã đi du lịch vòng quanh Nhật Bản, rất có thể bạn sẽ đồng ý rằng sự trung thực và tử tế của người dân địa phương là một yếu tố rất lớn tạo nên một Nhật Bản tuyệt vời để ghé thăm. Có thể vẫn còn một số vấn đề hiện hữu trong cách nhìn của người Nhật về Việt Nam nhưng đó nằm ở một khía cạnh khác mà nếu có cơ hội tôi sẽ trình bày chi tiết hơn với các nghiên cứu riêng bằng sự hiểu biết của mình.

Nói chung, ở một đất nước như vậy, đó là có chút gì ngạc nhiên khi một chức năng quan trọng của nhân viên cảnh sát, đồn trú luôn có sự hiện diện của koban (chốt cảnh sát) tại các thành phố trên khắp đất nước, là để cung cấp hướng dẫn cho khách du lịch bị mất đồ và người dân địa phương.

5. Sự hiệu quả và trật tự ở Nhật Bản

Năm 2019 là năm đầu tiên tôi ăn Tết ở Nhật, một điều khác với Việt Nam hay Trung Hoa là người Nhật không cầu kỳ trong tục lệ xông nhà đầu năm và đón Giao Thừa cùng người thân trong nhà, với người Nhật thì họ thường đón Giao Thừa tại đền hoặc chùa cho nên phần đông người Nhật đêm Giao Thừa họ thường không ở nhà.

Điều đặc biệt ở đây tôi mà rất nể phục là khi tôi cùng vài người bạn đến viếng đền Meiji Jingu ở trung tâm Tokyo (đền thờ Thiên hoàng Minh Trị) khi còn khoảng 3 tiếng nữa là bước qua năm mới. Theo ước tính thì lúc đó tại đền có khoảng 3 triệu người thăm viếng trong đêm. Số lượng người như vậy mà họ bố trí chỉ một đại đội cảnh sát chia ra thành từng nhóm, giăng dây chia đám đông thành từng khối, khi người cảnh sát giao bảng hiệu thông báo thì từng khối người nhích từng chút lên, một cảnh tượng trật tự, không ồn ào chen lấn là điều mà tôi chưa bao giờ bắt gặp trước đây. Mất khoảng 2 tiếng để đến được bên trong đền từ ngoài cổng, nhóm cảnh sát bên trong đeo mặt nạ để tránh các đồng tiền cầu may bị người viếng ném trúng.

Bên cạnh đó, tôi đã có trải nghiệm đầu tiên về sự đúng giờ ở Nhật Bản trong chuyến thăm đầu tiên của tôi đến Kyoto. Vào thời điểm đó, tôi không đủ tiền đi tàu cao tốc, vì vậy tôi đã bắt xe buýt qua đêm từ Tokyo. Tôi không ngạc nhiên lắm khi tôi rời đi đúng giờ, nhưng tôi ngạc nhiên khi chúng tôi đến Kyoto đúng giờ, chính xác đến từng phút.

Tàu cao tốc Shinkansen

Tôi đã từng có cơ hội đi tàu shinkansen (tàu cao tốc). Ngoài kỷ lục tuyệt vời về độ an toàn (không có trường hợp tử vong nào kể từ khi thành lập vào năm 1964), một trong những trách nhiệm của người điều khiển tàu shinkansen là khởi hành và đến nơi trong vòng 15 giây so với thời gian đã định – và như bạn có thể mong đợi, tỷ lệ thành công của họ cao đến mức khó tin.

Đương nhiên, sự hiệu quả này không có nghĩa là giới hạn trong ngành vận chuyển. Sự tập trung trong niềm đam mê của người Nhật đối với chi tiết – và niềm đam mê sâu sắc để làm tốt mọi việc – tràn ngập trong mọi khía cạnh của cuộc sống ở Nhật Bản. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi Nhật Bản là quê hương của rất nhiều đầu bếp tay nghề cao (xem ở trên), thợ thủ công và một nền văn hóa phục vụ bật nhất – chưa kể là một trong những quốc gia có môi trường trong lành nhất trên trái đất!

6. Môi trường trong lành ở Nhật Bản

Có một câu chuyện hài hước trong lần đầu tiên tôi đến Nhật Bản. Hôm ấy tôi cùng vài người bạn trong lúc đang đi dạo lòng vòng thì phát hiện thấy một số rác trong công viên và thấy nó đáng chú ý đến mức cả đám vội đem máy ảnh và điện thoại ra chụp nó. Bây giờ nghĩ lại nó có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi rất ngạc nhiên rằng, ngay cả ở một đô thị đông dân cư như Tokyo, việc xả rác rất hiếm xảy ra. Còn một điểm đáng chú ý khác – nối tiếp ngạc nhiên ở trên là có rất ít thùng rác công cộng, đôi lúc tôi nghĩ muốn bỏ một tờ giấy thì cũng phải đi một đoạn khá xa chỉ để tìm thùng rác. Việc sạch sẽ quá mức trên đường phố khiến cho người dù bừa bãi đến đâu cũng phải ngại để xả rác.

Điều này không có nghĩa là không có rác, và ở những khu vực đặc biệt đông đúc – ví dụ như Shibuya, Shinjuku và Ueno – không hiếm khi thấy một vài thùng rác. Nhưng xét về số lượng người, tình trạng sạch sẽ và ngăn nắp của đường phố gần như là một điều kỳ diệu.

Nếu bạn thức dậy rất sớm vào một buổi sáng cuối tuần và đi đến giao lộ Shibuya mang tính biểu tượng, bạn có thể bắt gặp một đội quân người dân địa phương đang dọn dẹp đống rác thải của đêm hôm trước. Và đi bộ hầu hết mọi nơi trong bất kỳ thành phố, thị trấn hay làng mạc nào của Nhật Bản, bạn sẽ thấy người dân địa phương đang dọn dẹp đường phố xung quanh nhà và nơi kinh doanh của họ. 

Instagram will load in the frontend.

Niềm tự hào về việc quan tâm đến môi trường xung quanh là điều dễ lây lan, và rất có thể bạn sẽ thấy mình đang làm phần việc của mình để giữ cho Nhật Bản trong sạch cho những người khác!

7. Manga & Anime

Nếu như Hàn Quốc dẫn đầu khu vực về kỹ nghệ điện ảnh thì đối với Nhật Bản, kỹ nghệ manga (truyện tranh) và anime (phim hoạt hình) đã trở thành một hiện tượng toàn cầu – và mức độ phổ biến của chúng đang tăng lên mỗi ngày.

Đối với các thế hệ trẻ em ở Việt Nam mà nói, tuổi thơ không thể không nhắc đến Doraemon, Dragon Ball, Conan,… trong đó bao gồm cả tôi, thói quen xem truyện tranh hoặc phim hoạt hình không thể thiếu trong từng bữa ăn, dù rằng điều này không tốt nhưng nó thành thói quen hơn 20 năm khó bỏ.

Nhưng ở một góc nhìn khác, không chỉ là giải trí một cách hời hợt, cách tiếp cận độc giả trong từng tác phẩm Manga hay Anime sẽ thay đổi theo từng độ tuổi. Các tác giả quả thực là một bậc thầy trong việc lồng ghép vào từng tác phẩm của họ các vấn đề chính trị, văn hoá, ẩm thực, đời sống sinh hoạt,… theo cách tự nhiên nhất. Bên cạnh đó, mỗi tác phẩm luôn có một hoặc nhiều thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm đến độc giả với mong muốn có sự thay đổi nào đó ở xã hội theo cách nhìn của họ – trong số đó đa phần sẽ chọn cách tiếp cận gián tiếp, tránh sự đụng chạm hoặc nhạy cảm nào đó. Đó có thể là một thế giới giả tưởng nào đó, nhân vật chính sẽ từng bước gầy dựng nên một đế chế hưng thịnh, một xã hội công bằng, cho nên với góc nhìn này, đó có thể là một thế giới lý tưởng của tác giả mà họ muốn truyền tải cho độc giả cảm nhận.

Tất nhiên, đây chỉ là một trong rất nhiều điều mà tôi muốn liệt kê, có vô số điều khác mà chúng tôi yêu thích về Nhật Bản, từ ryokans truyền thống với Onsen (suối nước nóng) ở vùng nông thôn, đến việc thiếu tiền boa , nhà vệ sinh tuyệt vời nổi tiếng của Nhật Bản, và nhiều hơn thế nữa.

Tôi hy vọng bạn có cơ hội trải nghiệm tất cả những điều này trong chuyến đi đến Nhật Bản!

Leave A Comment

Your email address will not be published.